15/06/2019

Em xin mọi người cho em lời khuyên.

Em xin phép AD duyệt bài giúp em!
Em xin mọi người cho em lời khuyên.
Xin chào mọi người. Em lấy ck tính đến nay cũng được 5 tháng, Mới cưới nhưng vk ck em thường xuyên xảy ra mâu thuẫn, cãi vã. Có ai đàn ông vk ck nói chuyện j cũng đi kể với mẹ,chuyện nhỏ nhặt nhất cũng đi tâu với mẹ,lúc nào cũng nói xấu vk với mẹ, vk ck cãi nhau gọi hết cho người này người nọ kể chuyện, thậm chí còn chụp tin nhắn vk ck nói chuyện gửi đi khắp nơi. Vì vậy vk ck thường xuyên căng thẳng đỉnh điểm tát em nên e bỏ về mẹ. giờ ck đi đâu cũng kể lể bêu rếu em với họ hàng. Em buồn lắm. Em đã quyết định đưa đơn. Theo mọi người thì người ck như vậy có nên tiếp tục nữa không chứ em mệt mỏi vì tính đàn bà của ck em quá! em đưa đơn rui nhưng ck em chưa kí.

Mọi ngày cho em lời khuyên với ạ

Mọi ngày cho em lời khuyên với ạ.e 26 tuổi 2 lần đò con riêng e 6 tuổi rồi còn con chung với ck sau được 11 tháng,trước giờ em làm công ty lương cũng 6 triệu chồng em khi cưới em cũng về dưới nhà mẹ em để em tiện sanh đẻ.ba chồng em bị tại biến nhưng lúc đầu rất Con minh mẫn.nhà chồng có 2 anh em trai cũng đều lấy gái 1 con như em,e cứ nghĩ chị em sẽ thương yêu lấy nhau vì số phận chị em như nhau nhưng khi ba ck em tai biến nặng nằm 1 chỗ thì Chi em ban dâu lên facebook than vãn.nhà chồng em với nhà em chồng sát nhau chung vách em dâu chồng em chỉ nấu ăn cho ba chồng vì lúc trước ba ck em có thể tự ăn uống mỗi tháng phụ nó 500k em cũng gửi phụ vì em có con nhỏ sanh bên ngoại ko về chăm sóc được.đến khi ba ck nằm ăn phải đút Thi than vãn nên vợ chồng em phải bỏ công việc để về,khi về đây bao nhiêu chuyện với em từ 1 người làm cũng có tiền,giờ phải xin từng đồng Đi chợ từ ck,ba ck em rất keo kiệt giờ bị tại biến nằm 1 chỗ nhưng ăn rất nhiều 1 ngày 2 lon gạo 50k tiền thức ăn chỉ ăn thịt,có cao su cạo tháng thu nhập ba ck 6trieu em đã bỏ công việc về chăm sóc ba ck rất cực các mẹ ạ con thì nhỏ khó ba ck thì đòi ăn hoài.cao su của nhà ck em nói em nghĩ Cty về ck em sẽ làm thêm và cạo cao su Thi tháng lương đầu tiên của ck em chỉ hơn 2tr cao su cua ba ck được 3trieu ba ck đưa cho em 500k tiền ăn. vừa lo ăn sáng vừa ăn ca ngày,còn chi em bạn dâu sợ bọn em về lấy đất kiếm chuyện để em Đi.ck em thì ko nói dc gì nơi đất khách 1 mình em chỉ biết khóc.ck em rượu chè,gia trưởng.chưa bao giờ về phía em em ck thì ko coi em ra gì ba ck thì keo kiệt.sáng nào cũng 3.4h bắt em và con phải dậy.em mắc con nhỏ đói thì la lên lớn lắm em khổ lắm các mẹ ạ giờ em có thể về với gia đình em không ạ em ko chịu được cuộc sống ở đây thà em chịu khổ ở trọ chứ chị em bạn dâu sát nhà nhau rồi gd ck va ck như vậy em sợ sẽ nghĩ quẩn quá.cho e lời khuyên với ạ e rất cần ad xin duyệt bài giúp e

Buồn lắm các mẹ ạ

Buồn lắm các mẹ ạ.e và ck quen nhau 3 tháng thì kết hôn.đến nay cũng về sống chung với nhau đc 1 năm rồi.hồi mới yêu mặn nồng bao nhiêu thì bây giờ nhạt toẹt bấy nhiêu. Ông ck e tính khô khan chả bjo nói đc câu nào tình cảm cả, e sinh bé đc gần 6 tháng rồi tính cả lúc có bầu kiêng cử tới nay cũng cả năm chả bjo vk ck chung đụng j nữa.đêm nằm cũng chả 1 cái ôm ấp j hết e chán quá.nhiều lúc muốn gần gũi mà lão ý cứ đẩy e ra.có mẹ nào như e k.hay lão ý có bồ nhí hả các mẹ hay lão k còn hứng thú với vk nữa.e thấy hôn nhân mà k có khoản ấy nó nhạt nhẽo vô vị quá.nhiều lúc thấy như người dưng vậy.buồn lắm các mẹ an ủi e đi ạ.e dùng nick ảo nha các mẹ

Nhiều lúc e nghĩ lên giải thoát cho bản thân cho nhẹ nhàng thật sự giờ e rối lắm e không biết mk phải làm j nữa

Em buồn quá các ac ạ jo e chẳng biết phải làm sao nữa các c cho e lời khuyên với. 
Có thể mọi người chửi e ngu thì e cũng chịu thôi e và ny e quen nhau cũng được 3 năm rồi jo e có bầu được 18 tuần rồi nhưng gia đình nhà a ấy k đồng ý cho chúng e cưới nhau a ý thì bảo e bỏ đứa bé nhưng nói thật nó là một đứa trẻ vô tội e k muốn bỏ con đâu e về gia đình e biết mẹ e cũng như người nhà e đánh chửi e ghê lắm nhà e cũng bắt e một là bỏ hai là bảo ny e cưới nếu không thì đi đâu ở thì đi nhà e không chấp nhận e một đứa chửa hoang thật sự e khổ tâm lắm e không biết phải làm sao nữa một tuần nay e chịu đựng sự ghẻ lạnh khinh bỉ dày vò nhiều lắm rồi e không biết sức e còn chịu được đến khi nào nữa nhà e thì đuổi e đi jo e không biết đi đâu về đâu nữa một đồng cũng không có.
Nhiều lúc e nghĩ lên giải thoát cho bản thân cho nhẹ nhàng thật sự giờ e rối lắm e không biết mk phải làm j nữa.

Hôm nay e tự cho 2 đứa con e về vì e nghĩ nhà mình

Mong ad duyệt bài ...
E chào các c e trong nhóm! 
E đang rơi vào tình trạng bế tắc . Mong các c e cho e lời khuyên...cs e k ngờ e có ngày hôm nay ... E lấy ck 10 năm và đã có 2 con 1 trai và 1 gái , nhà cửa vk ck e tự gây dựng lên đầy đủ . họ hàng nội ngoại 2 bên k ai cho 1 đồng .
Cái số e nó vất vả , làm công nhân bao năm tích cóp , vay mượn xây đc cái nhà đàng hoàng thì bị ck trở mặt , đánh đuổi ra khỏi nhà... E k ăn hoang phá hoại , k đánh đĩ theo tr , k có lỗi gì hết . chỉ là bé thứ 2 nhà e bị ốm nên e phải nghỉ làm để ở nhà trông con vì bé mới 1 tuổi . nhưng từ khi e nghỉ thì hết bố ck , đến mẹ ck xoi mói . nói e lười , ăn bám ck ... Bản thân ck e cũng muốn e đi làm nên hắn vin đủ thứ chuyện, e cũng k ngờ nó khốn nạn thế. Nó đánh e , đấm vào mắt e rách mắt , máu chảy đầy mặt . bố ck e đứng nhà trên nhìn vào nhưng k can . đã nhiều lần nv . con tr đánh con dâu nhưng họ k can . e nghĩ sao lòng ng lại tàn độc đến vậy . nó đuổi 3 mẹ con e ra đg k 1 đồng dính túi e gọi cho ng nhà đưa vào bv , e bị khâu 4 mũi ở mắt , giờ đã thành sẹo và gđ e cho khám toàn bộ nhưng may e k bị sao , chỉ bị tổn thương bên ngoài . ra viện e về làm đơn luôn và gọi nó ra tòa kí ... Nó hùng hùng ra giọng k cần , nó kí luôn , nó cũng k xl e 1 câu như những lần trc ... Sống vs nó bao năm nên e hiểu tính nó . bt nó k bjo đối xử tệ vs e nhưng hễ uống rượu ở đâu về là nó ra oai , sĩ diện nó chửi e để ng nhà nó biết vì ng nhà nó toàn kích nó bảo nó sợ vk .
Tòa cho 1 tháng suy nghĩ mà e thấy đau đầu quá . nhà xây lên là công lao của m nhưng đất của bố mẹ nó cho , chưa sang tên. Nó nói vs e sẽ kí đơn và k yêu cầu phân chia tài sản . Tức là e ra đi tay trắng . Nhìn 2 đứa con thơ mà ruột đau thắt lại... Hi sinh vì con thì mình sẽ khổ cả 1 đời . Hàng xóm xung quanh k phải xa lạ mà toàn nhà anh ck , chú ck , bác ck , e họ ck và Bố mẹ ck ở nhà trên . Nghe tiếng ck e chửi đánh e nv , 2 đứa con khóc ré lên mà họ k vào can . thấy a ck và c dâu đứng trên gác nhà nó nhìn xuống . e làm dâu nhà họ mà lúc nào họ cũng tỏ ra quý mến, vì e sống cũng biết đều nhưng trong tình huống nv mà họ chỉ đứng ngoài nhìn vào thì e thực sự k hiểu... Chị dâu bên cạnh cũng bị ck đối xử k kém, nhưng nhà a c có cãi nhau hay đánh nhau là e hay chạy sang khuyên can. Chứ e k nghĩ e lại bị ngược đãi đến vậy ...
Hôm nay e tự cho 2 đứa con e về vì e nghĩ nhà mình , mình có công lao gây dựng nên chả ngu gì mà đi , e về mà mặt nó tỉnh bơ ,k nói với e 1 câu ... E cũng kệ vì e xác định e thử về xem nó ntn ,nếu nó ăn năn, xl thì e suy nghĩ lại còn k e để 2 đứa con cho nó trông e đi nc ngoài vài năm . Gđ ngoại e lên nói chuyện với gia đình nó để xem hòa giải, nếu k hòa giải đc thì bắt e chia tay luôn để lo cho e đi Nhật .Gđ e trách nó sao đánh vk nv thì nó kêu nó uống rượu , gđ nó cũng vào hùa đổ lỗi cho e k biết nhịn ck. Nhưng nhịn mãi sao đc trog khi lúc tỉnh nó mở mồm ra nó cũng chửi đm . 
Nếu e k đủ can đảm bỏ nó e sẽ sống để trả thù gđ nhà nó . bố mẹ nó sau này cũng già yếu đi xem ai lo ? Tốt với e thì e tốt lại ... E chưa từng thấy gđ nhà nào như gđ ck e , động tí bênh con chằm chặp trong khi con tr thì tệ nạn đủ thứ .nô đề , cờ bạc , rượu chè, vũ phu...

Gia đình em ở quê , mọi người chắc cũng biết mấy ông ở quán bia dưới quê toàn là mấy ông chuyên đi soi mói

Em xin phép dùng nick phụ để tâm sự với mọi người ạ . Ở đây có ai quá mệt mỏi với chính gia đình của mình không ? E năm nay 21t và chưa lập gia đình. Nhà em có 5 người, từ khi e sinh ra đến bây giờ đều là một mình mẹ e đi làm cáng đáng nuôi 5 miệng ăn và 3 chị em ăn học. Bố e kêu đau lưng nên bố em không đi làm gì , ngày ngày sáng chiều đều đặn vào quán bia uống đến giờ cơm là về. Gia đình em ở quê , mọi người chắc cũng biết mấy ông ở quán bia dưới quê toàn là mấy ông chuyên đi soi mói , bốc phét, bố em hay đi uống nên lúc nào cũng sợ người ta nói về nhà mình thế này kia , nếu như có ai nói gì về chị em hay mẹ t không tốt là về chửi bới đánh đập cấm bọn em làm những chuyện như thế nữa. Nói thật đến bản thân em là con gái 22t đầu mà còn không được mặc váy các chị ạ , mấy ông bảo mặc váy là ăn chơi vớ vẩn, nhiều lúc e nghĩ tủi thân kinh khủng. Lúc nào ông cũng chỉ biết bản thân mình, em còn nhớ lúc bé , mỗi lần ông ngủ trưa mà ai làm tiếng động gây ồn thì ông dậy ông chửi ông đánh , ông dạy em trai em học tính mà tát nó chảy máu mũi , có lần nhà em mổ ngan , ông để bát tiết định đánh tiết canh chẳng may e làm đổ , ông cáu ông chửi,xong ông bắt e phải ngồi ăn hết con ngan 4 cân , còn cả nhà em ăn rau. Nói ra thì nhiều chuyện lắm nhưng cũng là chuyện đã qua , em không muốn nhắc lại vì thật sự nó ám ảnh tâm trí một đứa trẻ như em. Đến bây giờ ông không còn đánh nữa nhưng ông chửi , cái gì ông cũng lôi ra để chửi. Đã rất nhiều lần e muốn bỏ nhà ra đi hay đi chết cho xong nhưng em nghĩ đến mẹ và em trai em lại cố chịu rồi nằm khóc một mình. Cố chịu cái không khí ngột ngạt mỗi khi ở nhà . Mọi người cứ bảo nhà là nơi yên bình nhất, là nơi ai cũng muốn về chắc chỉ riêng mình em lúc nào cũng lấy cớ đi học để ra khỏi nhà , em chưa bao giờ muốn về nhà. Em mệt mỏi quá rồi . . ..
Cảm ơn ad đã duyệt bài , văn của em nó hơi lủng củng mong mọi người không để ý ạ

Nhà mình có ai từng biết hoặc nghe qua việc này chưa.cho em xin lời khuyên với

Chào cả nhà.em mong mọi người cho em lời khuyên với ạ.em năm nay 25 tuổi đã ly hôn có con trai 4 tuổi ở với e.rồi em về sống với bố mẹ nhờ mẹ trông con em đi làm.cách đây mấy tháng.em làm ăn thua lỗ.phải vay lãi ngày 300tr.mới đầu em không nói cho gia đình biết vì bố mẹ e già rồi mà em gái lấy chồng tận nghệ an.nhưng rồi tiền lãi cao.cùng với lời đe doạ của bọn cho vay lãi.em đành phải nói với mẹ em.mẹ e vay ngân hàng cho.nhưng chỉ dk 100 tr.số còn lại em k biết xoay sở kiểu rì(vì lúc bảo với bố mẹ em chỉ nói là khoảng 100 thôi) bố mẹ e chỉ làm ruộng và buôn bán nhỏ.còn số tiền thì quá lớn.e sợ bố mẹ lo rồi bệnh thì em làm thế nào dk. 1 hôm em đọc dk ở trên fb.người ta đăng là cần tìm người mang thai hộ và hiến thận.xong việc em sẽ dk trả gần 300 tr.(mà nge nói mang thai hộ chỉ cấy phôi thôi) em biết làm vậy là k nên nhưng em đương cùng ngõ cụt rồi.em cũng sợ khi làm xong ng ta ko làm đúng theo thoả thuận .hoặc lỡ em có điều gì bất trắc thì con em .bố mẹ gia đình em sẽ ra sao. Nhà mình có ai từng biết hoặc nghe qua việc này chưa.cho em xin lời khuyên với.cảm ơn cả nhà.chúc cả nhà buổi tối vui vẻ.và ngủ ngon.help me

Chào cả nhà.em có 1 chuyện.mạo muội viết lên đây xin lời khuyên

Chào cả nhà.em có 1 chuyện.mạo muội viết lên đây xin lời khuyên.em năm nay 25 tuổi.đã ly hôn và có một con trai 4 tuổi.thời gian vừa rồi em làm ăn thua lỗ.em phải vay lãi ngày 300tr.mới đầu em giấu bố mẹ.vì bố mẹ em già rồi.e ko muốn bố mẹ phiền lòng.ko muốn mang tội bất hiếu.em gái lấy ck tận nghệ an.nhưng khi không xoay sở dk.thì em phai nhờ đến gia đình.nhưng em không dám nói hết.vì sợ bố mẹ em lo rồi ngã bệnh.vì bố mẹ em chỉ là những ng lao động chân chất.ngĩ đến số tiền đó chắc bố mẹ em xót lắm.mà vay ngân hàng chỉ dk 100.còn đâu là em vẫn nợ.nói thật em cũng hết cách rồi .bọn chủ nợ cứ doạ vào nhà làm ầm lên.mà tiền lãi mỗi tháng cũng chết.đang lúc bế tắc thì e có đọc dk trên fb.ng ta cần tìm ng mang thai hộ và hiến thận.e cũng biết viêc này là sai trái.nhưng đành nhắm mắt vậy.nhưng e cũng lo.khi mjk làm xong ng ta ko làm đúng thoả thuận.hoặc có gì bất trắc thì con e.gia đình e sẽ sống sao.nên e muốn hỏi ai đã từng làm hoặc biết về chuyện này chưa.cho e lời khuyên.xinmọi ng đừng ném đá e nha.cảm ơn cả nhà.chúc cả nhà 1 buổi chiều vui vẻ

Tâm sự của nam giới.

Tâm sự của nam giới.
Vợ chồng (vc) tôi cưới dc 5 năm, đến giờ chưa có con vì hiếm muộn, khó do cả vợ và ch. Đã dùng nhiều thuốc và đã thụ tinh nhân tạo 1 lần nhưng cũng ko có con. Hai vc cũng nản, vợ tôi thì lại có suy nghĩ ko có con cũng dc, cứ để vậy sống và cũng có vẻ không muốn sinh con nữa. Còn tôi thì cảm thấy mù mịt tương lai quá, đời ng mà ko con cái thì chẳng khác gì sống vô vị. Không những chuyện con cái, kinh tế gđ cũng rất khó khăn, nhà cửa chưa có, tôi làm ăn thất bại, nợ nần nhiều, công việc cũng không tốt lắm, nếu ổn cũng 5 năm nữa mới trả hết nợ.
Nếu chỉ khó khăn như trên có lẻ tôi cũng sẽ ráng bước tiếp, nhưng 2 vc tôi mỗi ng có những suy nghĩ và quan điểm riêng, nhiều khi hai người cảm thấy xa lạ. Vợ tôi thì vô tư trẻ con, ít biết san sẻ áp lực với tôi, lại sống thiên về vật chất và hưởng thụ, hay phàn nàn về tiền bạc, chi tiêu thì không kiểm soát. Vì tôi nợ nần nên có lẻ vợ chưa lúc nào thoải mái về vấn đề vật chất. Tôi không trách điều đó mà tự cảm thấy hổ thẹn vì mình không lo nổi cho vợ. Bản thân tôi thì lăn lộn ngoài đời từ lâu mà giờ thất bại quá lớn, đầu lúc nào cũng đầy suy nghĩ, áp lực, nghĩ hoài ko thấy hướng nào sáng sủa. Tình cảm vc cũng có giới hạn, kinh tế thì khó khăn, con cái không biết có hay không, cuộc sống nhiều lúc muốn nghẹt thở...
Vợ tôi cũng đã 30 tuổi rồi, càng lớn tuổi càng khó sinh con, còn tôi cũng hơn nửa đời người rồi, trả hết nợ cũng ngoài 40 tuổi rồi, cứ đà này đâu có tiền để tiếp tục tìm con, biết bao giờ mua dc nhà, vợ tôi vẫn sống trong thiếu thốn, còn tôi tiếp tục sống trong căng thẳng và mù mịt tương lai, cũng từ đó làm không khí vc nặng nề, cứ thế kéo dài tôi sợ ko ổn.
Sau nhiều lần suy nghĩ, tôi đã nói chuyện với vợ, rằng trong vòng 1 năm, nếu 1 trong 3 vấn đề sau không có gì tiến bộ: một là hai vc không cải thiện hẳn mối quan hệ, hai là kinh tế không khởi sắc, ba là con cái không có thì mỗi ng mỗi đường.
Nghe như vậy vợ tôi tủi thân, tự ái và buông xuôi luôn. Nhưng rồi tôi động viên và nói rằng cứ để 1 năm 2 vc cố gắng và xem ông trời định đoạt thế nào, chứ đâu phải tôi quyết định ngay đâu. Rồi vợ tôi cũng hiểu vấn đề, nhưng cũng đau lòng.
Tôi có quan điểm rằng: cuộc đời có 3 việc lớn: thứ nhất gia đình (vc), thứ hai con cái, thứ ba là kinh tế. Nhưng giờ vc tôi chưa lm dc cái nào cả. Cứ tiếp tục tôi cũng ko bết bao giờ cải thiện.
Cho nên tôi cũng muốn hai người tìm cơ hội mới cho riêng mình. Vợ tôi sẽ tìm ng đàn ông có khả năng lo kinh tế để sống thoải mái hơn, có khả năng chạy chữa tìm con vì có kinh tế. Còn tôi cũng có cơ hội mới để sinh con. Vì với tôi đứa con cũng quan trọng, cảm giác ko chấp nhận dc cuộc đời ko có con, tôi sợ khi lớn tuổi hối hận cho đến lúc ra đi.
Nhưng tôi cũng băn khoăn mãi: không lẻ vì không có đứa con mà bỏ vợ? Ko lẽ chọn con bỏ vợ? Mà chắc gì bỏ vợ đã có con? Tôi cảm thấy ích kỷ, nhưng tôi cũng sợ lòng tôi ko nhẹ được, cứ nghĩ cảnh già hai vợ chồng côi cút nhìn người ta con đàn cháu đống mà đau lòng...
Tiếp tục sống thì ai cũng áp lực, nặng nề, mà đi hai hướng tìm hy vọng mới thì sợ mình ích kỷ và sai chỗ nào không biết?
Thật sự tôi cần sự góp ý của chị e, vì chị em là những ng tinh tế và sâu sắc. Tks all!

Nói thật ngoài tâm sự eva ra e chẳng biết nên đi đâu để tâm sự

Nói thật ngoài tâm sự eva ra e chẳng biết nên đi đâu để tâm sự . họ nói lấy ck như canh bạc vậy . e hối hận vô cùng luôn . ck nó có đẳng cấp thảo mai cực lớn . nói thật e giờ chả muốn nhìn mặt nó nữa chỉ cần nhìn là muốn nôn . lâu nay cứ nhìn thấy nó với nó cứ bắt chuyện hỏi mình e chịu đựng đến phát đau luôn. Nó chả cần vk con gia đình đâu nó chỉ biết làm sao cho bản thân nó an toàn sung sướng là dc ngoài ra kệ hết . sa đọa ùi . nó có thể koo có tiền để làm j đó nhưng nó sẳn sàng có tiền để hưởng thụ trụy lạc các mom ạ

E cảm thấy tương lai mù mịt lắm

E chán nản quá các chị ạ. Ng yêu e lương hơn 5 triệu 1 tháng, e lương hơn 10 triệu. A ấy cũng hiền, cũng tốt, nhưng lại ko có trí tiến thủ. Gia đình a ấy rất quý e, nhưng e cảm thấy các thành viên trong gd ấy sống nhạt làm sao ấy. Kiểu ko tâm sự, ko tình cảm đâu. Gdinh e thì sống tình cảm lắm, về nhà ng yêu chơi mà e cứ thấy hụt hẫng sao ấy. Hơn nữa a ấy còn là ng sống nội tâm, cái j phật lòng là chiến tranh lạnh mấy ngày. Lên nhà e thì lúc nào cũng kêu ngại trong khi bố mẹ e đối xử với a ấy như con cái trong nhà. 
2 đứa tính năm nay cưới, nhưng càng nghĩ e càng thấy chân nản các chị ạ. E cảm thấy tương lai mù mịt lắm.

Mong các chị cho e lời khuyên

Mong các chị cho e lời khuyên
E có đứa con riêng 5tuoi bé gái
E bước thêm 1 bước 
E lay ck e là trai tân
Giờ e nang bầu đứa con chung vs a ay mà e về bên nhà ck ở dc 2 tuần ý định làm dâu mà e vs con e ck xảy ra sự viec
E ck này ly dị ck về ở chung trong nhà nó ở phòng nó k chịu dọn dẹp ngủ dậy mùng mềm k gấp ck e có cảnh báo mấy lần thì nó vẫn y như z, khi nó đi làm ck e mang chăn mùng mềm
mang đi đốt e có gựt lại k dc. Đốt xong trưa hôm ấy k e đi làm xa, thì e ck về hỏi mùng mềm đâu hết r
Thì e mới trả lời ảnh mang đi đốt mà sáng nay c giựt lại k dc.
Z là nó hét ầm lên với e, có mặt mẹ ck e ở đó
Nó nói e như thế này . Mày lo mang mùng mềm phòng mày về treo lại cho tao k thôi tối nay tao k cho mày ngủ ở trong phòng đàng hoàng đâu nha.
E dữ bình tĩnh e nói mẹ thấy cô ăn nói vay dc k
Mẹ ck e im re k nói
Nó dc đà nói tiếp đuổi e ra khỏi nhà
Z là e ức quá e có đập vào bàn e nói cô k có tư cách ăn nói như z với tôi
Dù sao tôi cũng là c cô
Nó nói tao k công nhận mày là c
Mày 2 đời ck mà tao phải công nhận mày cái gì
E mới nói tôi bỏ ck nhưng còn có ng vớt vác dc
Còn như cô ai lấy cô
Cô k dc láo với tôi
Mẹ ck e k lên tiếng ở đó
Sáng mai lại ra chợ bêu rếu e là con dâu mới về láo đủ đều.
Trong khi đó e k bao giờ đụng chạm gì với ai k gd vì mình k thích có chuyen
Z là ck e đưa e về nhà ngoại ở dc gần con gái e
Nhưng dc 2 tháng ông già ck e kêu vk ck e về ở đó làm dâu
Nhưng trc sau gì cũng phải về r
Nhưng liệu e về có ở dc k
Trong khi do e có dua con rieng nua
Mọi ng cho e lời khuyên

Buồn quá các mẹ ạ, bầu bì sttess nặng bị động thai,

Buồn quá các mẹ ạ, bầu bì sttess nặng bị động thai, phải nhập viện, tất cả do người ck vô tâm, 1 tuần nó đi nhậu ko sót 1 ngày, tối nào cũng 1,2h sáng mới về
Nằm viện nhìn ck ng ta chăm sóc vk họ mà m tủi thân vô cùng, họ lo từng ly nước, bát cơm, còn m 12h trưa ko thấy ck đem cơm cho m, ( cơm hộp). Điện thoại thì ck nói đang ngủ, vô chừ, 13h vẫn ko thấy. Đành nhờ mấy cô chăm ng nhà trong phòng mua cơm dùm.
Hận vô cùng, sao đời lại gặp phải thằng ck như vậy,nằm viện 2 ngày, 1 tin nhắn, 1 cuộc gọi cũng ko

E buồn lắm ạ,ck e hư hỏg dính ma tuý rồi nuôi gái

E buồn lắm ạ,ck e hư hỏg dính ma tuý rồi nuôi gái,lấy tiền của mẹ con e ,khi phát hiện ra thì e có nói nhẹ có,nặng có,nó chửi đánh e,đòi ly dị,e khổ nhiều lắm rồi.e quyết tâm rứt bỏ,e sẽ nuôi 2 con của e,jờ e đưa con về ngoại ui,mẹ ck e mới gọi chửi e k gửi tiền về cho ck e mua ma tuý,trách e sao bỏ mặc nó trong lúc này,mà e vẫn thương nó nhưg tiền đâu e lo cho ngừời ngiện dc ạ,2 đứa con e từ nay chính thức e tự làm nuôi con,chắc cuộc sốg sẽ vất vả lắm đây,3 năm e đều ăn ở sinh hoạt bên nhà ngoại,nhà nội đi làm ăn xa cả nhà nên cũg chẳg có tình cảm với con e,tết họ bắt e đưa 2 con về mà cách nhà nhau hơn ngìn cây số ,cả năm cũg chẳng cho cháu nổi bộ quần áo tết,jờ e muốn giải thoát ,mọi ngừơi an ủi cho e lời khuyên với,e khổ lắm rồi,mẹ ck e chửi e ác vì bỏ nó,k thương nó

Em mới lấy chồng được gần năm, yêu nhau 5 tháng là cưới

Em buồn quá các mom ạ
Em mới lấy chồng được gần năm, yêu nhau 5 tháng là cưới
Lần đầu qh không hiểu sao không ra máu các mom ạ, trước khi qh em kêu chồng em là em sợ đau, em bảo lần đầu của em! Sau khi qh không có máu chồng em thắc mắc, em cũng k biết giải thích sao nữa! Rồi cũng cho qua
Giờ thỉnh thoảng chồng em lại nhắc kêu em là chắc cũng đ*t nhau như gà với nyc rồi chứ gì, nói kiểu em lẳng lơ lắm
Như hôm nay em mới đẻ bé được gần 20 hôm, chồng em đòi qh, em bảo là chưa đủ cữ nên em không cho, em bảo giờ qh đau lắm, chồng em bảo là có đau như lần đầu không? Em bảo là đau hơn ý! ( cái này là em đọc trên tâm sự eva thấy mấy chị bảo vậy). Chồng em phán ngay câu “ chắc mất trinh từ trước rồi chứ gì” em đơ người ra, tủi mà không nói được gì các mom ạ, tại đúng là lần đầu qh k có máu nên em k biết cãi lại ra sao! 
Còn nữa các mom ạ, con em đẻ ra giống y hệt bố, ai cũng bảo thế, mà chồng em thì cứ phủ nhận, bảo nó k giống chồng em, bảo là trông giống nyc em! Em tủi lắm các chị ạ, nhìn con rồi khóc! 
Trong khi đấy em quen chồng em là ct ny được 2 năm trời rồi, mà lúc em quen nyc là lúc còn đang đi học, tình yêu học trò trong sáng
Giờ em chán không biết làm sao, các mom tâm sự với em mới

Nhiều lúc nằm khóc mà muốn chết đi

Chào các chị . E dùng nick ảo viết tâm sự ạ . Em buồn qá các c ơi . E ho cả 1 tháng nay cứ chủ quan k khám đến khi sốt về chiều e mới đi khám . Mỗi nơi họ kết luận 1 kiểu . Bệnh viện này thì ns lao phổi. Bệnh việm kia ghì ns viêm phổi . Rồi e đến phổi trung ương khám thì e bị lao phổi. Từ khi biết mình bị lao phổi e buồn vô cùng như mình bị tự kỉ . Cách li vs mọi ng. E k dám nói cho bạn trai, nhưng k biết cậu ấy bị lây từ e sang chưa nữa ;(. Rồi nhà e dối ren lên có cháu nhỏ sức đề kháng yếu . Không viết cháu nhỏ có bị lây k. E buồn suy nghĩ hết điều nọ điều kia . Nhiều lúc nằm khóc mà muốn chết đi. Chị nào từng bị lao phổi hay có ng nhà bị lao phổi tư vấn cho e đc k

Các chị trong hội nói xem em đúng hay em sai với ạ

Các chị trong hội nói xem em đúng hay em sai với ạ. ( em dùng nick thật nên đừng ai gạch đá hay bê bài em đi dâu nha)
Chả là em và ny yêu nhau 3 năm r ạ. Em học ra trường nhưng ko xin đc việc, đành phải đi lm công nhân. 5 hôm trước là ngày em vừa mới hết 1 tuần ca đêm ạ, các chị biết đấy đi làm đêm về rất mệt, em nghĩ đc ngày nghỉ nên ngủ thoải mái từ 9h sáng đến tận 19h45 tối luôn. Nên em ko có nt cho ny đc ạ. Và khi tỉnh dậy, nt cho ny em, thì ny em tl là "em đi chơi với bạn về rồi à?". Em xin đc giải thích chữ bạn kia là ý nói em đi với thằng khác đó ạ. Mà thật sự em bực lắm, rõ ràng biết em đi làm ca đêm về mệt, ở phòng ngủ thôi nhưng lúc nào cũng hạnh họe em nv ý. Nên em cáu và nói như dưới ảnh ạ. Từ hôm đó ny em im lặng luôn nt ko xem, gọi ko nghe. Em ko biết có phải nặng lời quá ko nữa. Các chị nói xem em đúng hay sai ạ? Và khi con trai im lặng như thế có phải là muốn ct rồi ko ạ? Em và ny ở xa nhau nên lúc nào cũng nghĩ em có đầy người theo, em nói ko thì lúc nào cũng ko tin. Mà rõ ràng hơn em tận 10t đó ạ.
Em cảm ơn các chị nhiều lắm!

Đã từng nghĩ nhiều lần, sau này học xong cố kiếm tiền trả nợ, đưa bố mẹ đi du lịch

. Nhưng đợi không như mơ. Học 5 năm đại học sắp ra trường, theo cái nghề y, vậy mà khi bố bị bệnh, e k hề hay biết, bố gọi bố nói đau chân chỉ biết bảo bố đi chụp kiểm tra xem có gãy hay gì không. Bố kêu sốt chỉ nghĩ bố cúm hay dầm mưa dãi nắng nên ốm rồi sốt, bảo bố mua hạ sốt. Để rồi bố kiểm tra về bảo không sao, họ nói k bị gì, bị bong gân thôi, bố nói bố nắn rồi, bóp mật gấu rồi, đỡ rồi. 
ngày sau bố điện bố bảo vẫn đau lắm, mẹ bảo hay bố bị gout. E bảo bố uống ít sao gout nhanh vậy được, mẹ yên tâm đi.
ngày t4 bố đi viện, họ chẩn đoán suy thận với gout nặng mẹ lo cho bố nhập viện. Hồi mẹ lo quá chuyển bạch mai ngay trong ngày, họ chẩn đoán nhiễm trùng huyết. Em ngu dốt nghe người khuyên thi xong ra chăm bố. Tối đó gọi điện mẹ bảo bv bảo qua con nguy kịch rồi nên vẫn ở trường sáng hôm sau thi xong mới ra. Thi xong mẹ điện con ơi ra viện gấp bố k ổn rồi. E như điên dại. Vinh hà nội hơn 300km. E đi được nửa đường mẹ nói đừng ra nữa chuyển về nhà thôi.
Em ân hận cả đời này có lẽ vẫn ân hận. Tại sao ngu dốt đến vậy. Bệnh bố k biết. Học y làm gì để ra như vậy.
Bố dành cả đời vì vợ vì con, lo làm lụng. Bố mẹ nhà nông k ăn học đầy đủ, sống nhờ buôn bán quầy nhỏ như chợ vất vả sớm tối lo 3 đưa con. 2 đứa lớn đi học đại học mỗi đứa mỗi nơi. Đứa nhỏ lớp 1 có biết gì đâu. Bố phải chăm lo mọi thứ nấu ăn giặt giũ, nhà cửa, hàng hoá cho mẹ bán, lo đưa e nhỏ đi học. Số bố khổ cả đời sao ông trời k thương bố.
Do em ngu si để đời bố khổ chưa chăm bố được ngày đã để bố ra đi. Để mẹ già ở nhà ốm yếu chăm đứa em nhỏ, chăm gia đình kiếm tiền lo trả nợ. 1 khoản nợ rất rất rất lớn. Giờ công việc 2 ng 1 mình mẹ cán đán, mẹ có biết nấu ăn đâu, dùng máy giặt mẹ cũng k biết, trước bố toàn làm hết mà. Mẹ k cho e nghỉ học. E trai e học quân đội chắc chắn k được nghỉ. Nhưng e muốn nghỉ phụ mẹ cũng k được. E hận bản thân vì từng y 1 người con trai quá nhiều mà bỏ bê k chăm sóc quan tâm bố mẹ. Hận bản thân ngu muội chưa từng báo hiếu bố mẹ. Hận bản thân học y nhưng vẫn để bố 1 người khoẻ mạnh ra đi nhanh chóng chỉ trong chưa đầy 2 ngày nhập viện. Hận mọi thứ
Em đứa con bất hiếu. E nhớ bố lắm. Rất nhớ nhưng e k làm gì đk hết. E k thể khóc trước mặt mẹ. Ny thì bắt buộc phải chia tay vì mẹ k thích. Y nhau 4 năm rồi giờ nói bỏ lòng e đau lắm. Nhưng nỗi đau mất bố nó lấn át rồi.
E giờ như kẻ k hồn k xác, chỉ muốn kiếm tiền nuôi bản thân đi học để k phải xin mẹ, phụ thêm cho e trai đang đi đại học nữa. Mẹ nhiều gánh nặng quá e thương mẹ, thương e nhỏ thiếu sự chăm sóc của bố. Mất bố như mất tất cả. E muốn nghỉ học quá. E chỉ muốn đi làm kiếm tiền chăm mẹ. Nhưng k thể bỏ vì e đi học là niềm tự hào của mẹ. E muốn đi cùng bố nhưng k thể đi đk. E k thể trốn tránh để lại nỗi đau cho mẹ và các e
E thật ngu. E nhớ bố

chán quá mấy chị ạ

chán quá mấy chị ạ
em xuống nhà chị gái một thời gian về nhà thấy mẹ chồng với em gái lục đồ trong phòng ra tanh bành hết🙂
chìa khoá tủ e cất kỹ rồi mà tìm cho bằng được ..con em chồng 10 tuổi lấy mỹ phẩm của e ra phá tùm lum..
bảo thì trơ cái mặt ra ...bố mẹ ck thì miệng cứ e nó có nghịch cái gì đâu. trẻ con thì chấp làm gì? 
e bầu bì 6 tháng hơn rồi về thấy cảnh này đúng là sôi máu luôn😐😐
có ai mà phòng tân hôn của 2 vợ chồng hễ e không có ở nhà cái là mẹ chồng với em chồng cứ vô phòng e ngủ..sao mà e chán quá

Cảm ơn chủ nick cho mình mượn nick để tâm sự chân thật về cuộc sống của mình.

#Edit1: các bạn đừng ib mình vì mình chỉ cho mượn nick và chị ấy cũng không muốn nhận gì cả vì “nhiều người hoàn cảnh còn khổ hơn chị” (nguyên văn của chị ấy)
#Edit2: mình có sửa lại chấm, phẩy cho chị vì câu chị viết liên tục không chấm phẩy chứ mình chả câu like câu view làm mịa gì nên đừng bình luận ác ý vì có khi chị ấy vẫn đang đọc bình luận buồn thêm nha!
=======
Cảm ơn chủ nick cho mình mượn nick để tâm sự chân thật về cuộc sống của mình.
Mình đã từng là người đàn bà luỵ tình. Khi mang bầu 8 tháng, chồng dắt gái về nhà bắt mình cơm nước dọn dẹp cho 2 người ấy. Mình cắn răng làm mà nước mắt cứ rơi. Mình không nhớ nổi mình đã trải qua 1 tuần đó bao tủi nhục thế nào nữa. Cuối cùng có lẻ mình lì hơn nên họ cũng bỏ đi, và mình lại lủi thủi ở nhà đến ngày đẻ (mình mồ côi ba mẹ được chùa nuôi, chồng thì mẹ chết, cha chồng thì bệnh tai biến liệt nửa người và nói chuyện khó khăn). Nhờ taxi và hàng xóm đưa đến bvien sanh con và chăm những ngày trong viện.
Về nhà, mình tự nấu nướng giặt giũ và chăm cha chồng vì đi đẻ 3 ngày ông sống lây lất nhờ hàng xóm tội lắm. Chồng tuyệt nhiên không về. Con đầy tháng, chồng có về 1 lần, nhưng không nói năng gì tới mình mà ngó xem thằng nhỏ có phải con ruột không rồi gom tiền hàng xóm đi đám đầy tháng được vài đồng và đi tiếp.
Có hôm đi chợ mình gặp, mà chồng xem như không quen biết, mình chạy bộ theo hỏi không trả lời. Có lần thì mình rượt theo tới nhà họ đang sinh sống, nhưng chồng kêu về li dị chứ đừng làm ảnh hưởng bồ. Mình lủi thủi ra về. 3 hôm sau, chồng gọi kêu mang giấy đăng ký kết hôn lên để làm giấy li hôn để cưới vợ mới vì cô ấy có bầu, mình cơm nước cho cha chồng xong, địu con 3 tháng tuổi đạp xe lên gặp. Mình lạy lục van xin chồng đừng bỏ con khi còn quá nhỏ thế này. Chồng vẫn nhất quyết li dị, may mắn nhỏ nhoi là cho mình ở thêm 1 tháng để tìm chổ dọn đi và cho mình chiếc xe đạp làm phương tiện.
1 tháng đó, mình nhờ cha chồng nằm chăm hộ cháu nội. sữa đặc mình pha sẳn và thức ăn của ông mình để kế bên có gì ông khều lại lấy và trộm vía cháu rất ngoan. Mình đạp xe đi tìm việc mà chỉ được việc rửa chén buổi chiều đến tối, lương 2,2tr /tháng. Khuya mình dậy nấu bánh canh/ nui vịt (chọn vịt vì ở quê mình vịt rẻ hơn thịt heo) cho vào thùng xốp đậy kín giữ nóng và đạp xe ra trường cấp 2-3 cách nhà 7km bán kịp giờ đi học của các cháu. (Trước bầu bì và cha bệnh mình ở nhà làm ruộng trồng rau, bắt cá, câu ếch sống qua ngày, còn chồng đi làm hồ)
1 tháng trôi đi. Mình chỉ đủ tiền đặt cọc phòng 500 nghìn và xin chủ cho ở hết tháng mới trả tiền phòng, gần như quê mình ai cũng biết hoàn cảnh mình nên chủ cũng đồng ý.
Đến khi dọn ra ngoài ở, ông nội khóc quá chừng mà mình cũng không thể ở lại chăm ông được vì nhà là của chồng. Mình địu con trên lưng đem theo đi làm miết mà con và mẹ nổi mụn cóc luôn. Lưng mình đến giờ con 5 tuổi rồi mà vẫn còn còng chưa đứng thẳng lên được.
Hôm qua ba chồng mình mất, mình chở con về, cũng trên chiếc xe đạp cũ kỹ này, con mình từ ngày mình li dị mình cũng không còn thời gian cũng như sức lực để đạp xe về lại nhà cũ nên con chưa từng gặp lại ông nội, con khá lạ lẫm. Ông còn vỏn vẹn 25kg, mắt trợn ngược nhưng vẫn cố tìm cháu, ông dúi cho cháu 200 nghìn. Cười rồi khóc và lịm dần. Mình lo quán xuyến tang lễ cho ông vì vợ mới của chồng cũ đi đánh bài thâu đêm không về, chồng cũ ngồi ôm con gái 4 tuổi khóc lóc cho cha đẻ chết hay khóc cho thân hắn thì mình cũng không quan tâm nữa vì cuộc sống mình cũng không khá hơn hắn bao nhiêu.
Đến lúc về, hắn xin con mình lại 200 nghìn ông nội cho trước khi chết bảo là cho em gái mua sữa. Mình lấy tiền mình ra cho lại tờ khác, tiền ông nội cho cháu, mình muốn để cháu để dành.
Đạp xe về mà nước mắt chảy, mình không ngờ đời mình lại gặp thằng khốn nạn đến khi li dị cả 5 năm trời vẫn còn khốn nạn. Ngày mai, chắc chắn mình sẽ ổn, chỉ là hôm nay thấy buồn quá. Buồn cho số phận và cuộc đời mình. 38 năm trên cõi đời chưa biết mặt cha mẹ, có cha chồng để gọi cha được chỉ vỏn vẹn 3 năm. Chả có gì cả, cha mẹ không, anh em không, nhà cửa không, thui thủi một mình chẳng biết mình mất đi số kiếp con mình nó có lại như mình không nữa.