15/06/2019

Đã từng nghĩ nhiều lần, sau này học xong cố kiếm tiền trả nợ, đưa bố mẹ đi du lịch

. Nhưng đợi không như mơ. Học 5 năm đại học sắp ra trường, theo cái nghề y, vậy mà khi bố bị bệnh, e k hề hay biết, bố gọi bố nói đau chân chỉ biết bảo bố đi chụp kiểm tra xem có gãy hay gì không. Bố kêu sốt chỉ nghĩ bố cúm hay dầm mưa dãi nắng nên ốm rồi sốt, bảo bố mua hạ sốt. Để rồi bố kiểm tra về bảo không sao, họ nói k bị gì, bị bong gân thôi, bố nói bố nắn rồi, bóp mật gấu rồi, đỡ rồi. 
ngày sau bố điện bố bảo vẫn đau lắm, mẹ bảo hay bố bị gout. E bảo bố uống ít sao gout nhanh vậy được, mẹ yên tâm đi.
ngày t4 bố đi viện, họ chẩn đoán suy thận với gout nặng mẹ lo cho bố nhập viện. Hồi mẹ lo quá chuyển bạch mai ngay trong ngày, họ chẩn đoán nhiễm trùng huyết. Em ngu dốt nghe người khuyên thi xong ra chăm bố. Tối đó gọi điện mẹ bảo bv bảo qua con nguy kịch rồi nên vẫn ở trường sáng hôm sau thi xong mới ra. Thi xong mẹ điện con ơi ra viện gấp bố k ổn rồi. E như điên dại. Vinh hà nội hơn 300km. E đi được nửa đường mẹ nói đừng ra nữa chuyển về nhà thôi.
Em ân hận cả đời này có lẽ vẫn ân hận. Tại sao ngu dốt đến vậy. Bệnh bố k biết. Học y làm gì để ra như vậy.
Bố dành cả đời vì vợ vì con, lo làm lụng. Bố mẹ nhà nông k ăn học đầy đủ, sống nhờ buôn bán quầy nhỏ như chợ vất vả sớm tối lo 3 đưa con. 2 đứa lớn đi học đại học mỗi đứa mỗi nơi. Đứa nhỏ lớp 1 có biết gì đâu. Bố phải chăm lo mọi thứ nấu ăn giặt giũ, nhà cửa, hàng hoá cho mẹ bán, lo đưa e nhỏ đi học. Số bố khổ cả đời sao ông trời k thương bố.
Do em ngu si để đời bố khổ chưa chăm bố được ngày đã để bố ra đi. Để mẹ già ở nhà ốm yếu chăm đứa em nhỏ, chăm gia đình kiếm tiền lo trả nợ. 1 khoản nợ rất rất rất lớn. Giờ công việc 2 ng 1 mình mẹ cán đán, mẹ có biết nấu ăn đâu, dùng máy giặt mẹ cũng k biết, trước bố toàn làm hết mà. Mẹ k cho e nghỉ học. E trai e học quân đội chắc chắn k được nghỉ. Nhưng e muốn nghỉ phụ mẹ cũng k được. E hận bản thân vì từng y 1 người con trai quá nhiều mà bỏ bê k chăm sóc quan tâm bố mẹ. Hận bản thân ngu muội chưa từng báo hiếu bố mẹ. Hận bản thân học y nhưng vẫn để bố 1 người khoẻ mạnh ra đi nhanh chóng chỉ trong chưa đầy 2 ngày nhập viện. Hận mọi thứ
Em đứa con bất hiếu. E nhớ bố lắm. Rất nhớ nhưng e k làm gì đk hết. E k thể khóc trước mặt mẹ. Ny thì bắt buộc phải chia tay vì mẹ k thích. Y nhau 4 năm rồi giờ nói bỏ lòng e đau lắm. Nhưng nỗi đau mất bố nó lấn át rồi.
E giờ như kẻ k hồn k xác, chỉ muốn kiếm tiền nuôi bản thân đi học để k phải xin mẹ, phụ thêm cho e trai đang đi đại học nữa. Mẹ nhiều gánh nặng quá e thương mẹ, thương e nhỏ thiếu sự chăm sóc của bố. Mất bố như mất tất cả. E muốn nghỉ học quá. E chỉ muốn đi làm kiếm tiền chăm mẹ. Nhưng k thể bỏ vì e đi học là niềm tự hào của mẹ. E muốn đi cùng bố nhưng k thể đi đk. E k thể trốn tránh để lại nỗi đau cho mẹ và các e
E thật ngu. E nhớ bố

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét