15/06/2019

Cảm ơn chủ nick cho mình mượn nick để tâm sự chân thật về cuộc sống của mình.

#Edit1: các bạn đừng ib mình vì mình chỉ cho mượn nick và chị ấy cũng không muốn nhận gì cả vì “nhiều người hoàn cảnh còn khổ hơn chị” (nguyên văn của chị ấy)
#Edit2: mình có sửa lại chấm, phẩy cho chị vì câu chị viết liên tục không chấm phẩy chứ mình chả câu like câu view làm mịa gì nên đừng bình luận ác ý vì có khi chị ấy vẫn đang đọc bình luận buồn thêm nha!
=======
Cảm ơn chủ nick cho mình mượn nick để tâm sự chân thật về cuộc sống của mình.
Mình đã từng là người đàn bà luỵ tình. Khi mang bầu 8 tháng, chồng dắt gái về nhà bắt mình cơm nước dọn dẹp cho 2 người ấy. Mình cắn răng làm mà nước mắt cứ rơi. Mình không nhớ nổi mình đã trải qua 1 tuần đó bao tủi nhục thế nào nữa. Cuối cùng có lẻ mình lì hơn nên họ cũng bỏ đi, và mình lại lủi thủi ở nhà đến ngày đẻ (mình mồ côi ba mẹ được chùa nuôi, chồng thì mẹ chết, cha chồng thì bệnh tai biến liệt nửa người và nói chuyện khó khăn). Nhờ taxi và hàng xóm đưa đến bvien sanh con và chăm những ngày trong viện.
Về nhà, mình tự nấu nướng giặt giũ và chăm cha chồng vì đi đẻ 3 ngày ông sống lây lất nhờ hàng xóm tội lắm. Chồng tuyệt nhiên không về. Con đầy tháng, chồng có về 1 lần, nhưng không nói năng gì tới mình mà ngó xem thằng nhỏ có phải con ruột không rồi gom tiền hàng xóm đi đám đầy tháng được vài đồng và đi tiếp.
Có hôm đi chợ mình gặp, mà chồng xem như không quen biết, mình chạy bộ theo hỏi không trả lời. Có lần thì mình rượt theo tới nhà họ đang sinh sống, nhưng chồng kêu về li dị chứ đừng làm ảnh hưởng bồ. Mình lủi thủi ra về. 3 hôm sau, chồng gọi kêu mang giấy đăng ký kết hôn lên để làm giấy li hôn để cưới vợ mới vì cô ấy có bầu, mình cơm nước cho cha chồng xong, địu con 3 tháng tuổi đạp xe lên gặp. Mình lạy lục van xin chồng đừng bỏ con khi còn quá nhỏ thế này. Chồng vẫn nhất quyết li dị, may mắn nhỏ nhoi là cho mình ở thêm 1 tháng để tìm chổ dọn đi và cho mình chiếc xe đạp làm phương tiện.
1 tháng đó, mình nhờ cha chồng nằm chăm hộ cháu nội. sữa đặc mình pha sẳn và thức ăn của ông mình để kế bên có gì ông khều lại lấy và trộm vía cháu rất ngoan. Mình đạp xe đi tìm việc mà chỉ được việc rửa chén buổi chiều đến tối, lương 2,2tr /tháng. Khuya mình dậy nấu bánh canh/ nui vịt (chọn vịt vì ở quê mình vịt rẻ hơn thịt heo) cho vào thùng xốp đậy kín giữ nóng và đạp xe ra trường cấp 2-3 cách nhà 7km bán kịp giờ đi học của các cháu. (Trước bầu bì và cha bệnh mình ở nhà làm ruộng trồng rau, bắt cá, câu ếch sống qua ngày, còn chồng đi làm hồ)
1 tháng trôi đi. Mình chỉ đủ tiền đặt cọc phòng 500 nghìn và xin chủ cho ở hết tháng mới trả tiền phòng, gần như quê mình ai cũng biết hoàn cảnh mình nên chủ cũng đồng ý.
Đến khi dọn ra ngoài ở, ông nội khóc quá chừng mà mình cũng không thể ở lại chăm ông được vì nhà là của chồng. Mình địu con trên lưng đem theo đi làm miết mà con và mẹ nổi mụn cóc luôn. Lưng mình đến giờ con 5 tuổi rồi mà vẫn còn còng chưa đứng thẳng lên được.
Hôm qua ba chồng mình mất, mình chở con về, cũng trên chiếc xe đạp cũ kỹ này, con mình từ ngày mình li dị mình cũng không còn thời gian cũng như sức lực để đạp xe về lại nhà cũ nên con chưa từng gặp lại ông nội, con khá lạ lẫm. Ông còn vỏn vẹn 25kg, mắt trợn ngược nhưng vẫn cố tìm cháu, ông dúi cho cháu 200 nghìn. Cười rồi khóc và lịm dần. Mình lo quán xuyến tang lễ cho ông vì vợ mới của chồng cũ đi đánh bài thâu đêm không về, chồng cũ ngồi ôm con gái 4 tuổi khóc lóc cho cha đẻ chết hay khóc cho thân hắn thì mình cũng không quan tâm nữa vì cuộc sống mình cũng không khá hơn hắn bao nhiêu.
Đến lúc về, hắn xin con mình lại 200 nghìn ông nội cho trước khi chết bảo là cho em gái mua sữa. Mình lấy tiền mình ra cho lại tờ khác, tiền ông nội cho cháu, mình muốn để cháu để dành.
Đạp xe về mà nước mắt chảy, mình không ngờ đời mình lại gặp thằng khốn nạn đến khi li dị cả 5 năm trời vẫn còn khốn nạn. Ngày mai, chắc chắn mình sẽ ổn, chỉ là hôm nay thấy buồn quá. Buồn cho số phận và cuộc đời mình. 38 năm trên cõi đời chưa biết mặt cha mẹ, có cha chồng để gọi cha được chỉ vỏn vẹn 3 năm. Chả có gì cả, cha mẹ không, anh em không, nhà cửa không, thui thủi một mình chẳng biết mình mất đi số kiếp con mình nó có lại như mình không nữa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét