15/06/2019

Tâm sự của nam giới.

Tâm sự của nam giới.
Vợ chồng (vc) tôi cưới dc 5 năm, đến giờ chưa có con vì hiếm muộn, khó do cả vợ và ch. Đã dùng nhiều thuốc và đã thụ tinh nhân tạo 1 lần nhưng cũng ko có con. Hai vc cũng nản, vợ tôi thì lại có suy nghĩ ko có con cũng dc, cứ để vậy sống và cũng có vẻ không muốn sinh con nữa. Còn tôi thì cảm thấy mù mịt tương lai quá, đời ng mà ko con cái thì chẳng khác gì sống vô vị. Không những chuyện con cái, kinh tế gđ cũng rất khó khăn, nhà cửa chưa có, tôi làm ăn thất bại, nợ nần nhiều, công việc cũng không tốt lắm, nếu ổn cũng 5 năm nữa mới trả hết nợ.
Nếu chỉ khó khăn như trên có lẻ tôi cũng sẽ ráng bước tiếp, nhưng 2 vc tôi mỗi ng có những suy nghĩ và quan điểm riêng, nhiều khi hai người cảm thấy xa lạ. Vợ tôi thì vô tư trẻ con, ít biết san sẻ áp lực với tôi, lại sống thiên về vật chất và hưởng thụ, hay phàn nàn về tiền bạc, chi tiêu thì không kiểm soát. Vì tôi nợ nần nên có lẻ vợ chưa lúc nào thoải mái về vấn đề vật chất. Tôi không trách điều đó mà tự cảm thấy hổ thẹn vì mình không lo nổi cho vợ. Bản thân tôi thì lăn lộn ngoài đời từ lâu mà giờ thất bại quá lớn, đầu lúc nào cũng đầy suy nghĩ, áp lực, nghĩ hoài ko thấy hướng nào sáng sủa. Tình cảm vc cũng có giới hạn, kinh tế thì khó khăn, con cái không biết có hay không, cuộc sống nhiều lúc muốn nghẹt thở...
Vợ tôi cũng đã 30 tuổi rồi, càng lớn tuổi càng khó sinh con, còn tôi cũng hơn nửa đời người rồi, trả hết nợ cũng ngoài 40 tuổi rồi, cứ đà này đâu có tiền để tiếp tục tìm con, biết bao giờ mua dc nhà, vợ tôi vẫn sống trong thiếu thốn, còn tôi tiếp tục sống trong căng thẳng và mù mịt tương lai, cũng từ đó làm không khí vc nặng nề, cứ thế kéo dài tôi sợ ko ổn.
Sau nhiều lần suy nghĩ, tôi đã nói chuyện với vợ, rằng trong vòng 1 năm, nếu 1 trong 3 vấn đề sau không có gì tiến bộ: một là hai vc không cải thiện hẳn mối quan hệ, hai là kinh tế không khởi sắc, ba là con cái không có thì mỗi ng mỗi đường.
Nghe như vậy vợ tôi tủi thân, tự ái và buông xuôi luôn. Nhưng rồi tôi động viên và nói rằng cứ để 1 năm 2 vc cố gắng và xem ông trời định đoạt thế nào, chứ đâu phải tôi quyết định ngay đâu. Rồi vợ tôi cũng hiểu vấn đề, nhưng cũng đau lòng.
Tôi có quan điểm rằng: cuộc đời có 3 việc lớn: thứ nhất gia đình (vc), thứ hai con cái, thứ ba là kinh tế. Nhưng giờ vc tôi chưa lm dc cái nào cả. Cứ tiếp tục tôi cũng ko bết bao giờ cải thiện.
Cho nên tôi cũng muốn hai người tìm cơ hội mới cho riêng mình. Vợ tôi sẽ tìm ng đàn ông có khả năng lo kinh tế để sống thoải mái hơn, có khả năng chạy chữa tìm con vì có kinh tế. Còn tôi cũng có cơ hội mới để sinh con. Vì với tôi đứa con cũng quan trọng, cảm giác ko chấp nhận dc cuộc đời ko có con, tôi sợ khi lớn tuổi hối hận cho đến lúc ra đi.
Nhưng tôi cũng băn khoăn mãi: không lẻ vì không có đứa con mà bỏ vợ? Ko lẽ chọn con bỏ vợ? Mà chắc gì bỏ vợ đã có con? Tôi cảm thấy ích kỷ, nhưng tôi cũng sợ lòng tôi ko nhẹ được, cứ nghĩ cảnh già hai vợ chồng côi cút nhìn người ta con đàn cháu đống mà đau lòng...
Tiếp tục sống thì ai cũng áp lực, nặng nề, mà đi hai hướng tìm hy vọng mới thì sợ mình ích kỷ và sai chỗ nào không biết?
Thật sự tôi cần sự góp ý của chị e, vì chị em là những ng tinh tế và sâu sắc. Tks all!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét